TIN NHANH

Quy Nhơn Xưa

Địa Chỉ Lưu Trú

Kinh Nghiệm Du Lịch

Điểm Đến Du Lịch

Hiển thị các bài đăng có nhãn Điểm Đến Du Lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Điểm Đến Du Lịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2018

Hè này, đến Quy Nhơn ngay và luôn

Nắng vàng, biển xanh, đồ ăn ngon lại không quá đông du khách là những lý do bạn nên chọn miền đất võ làm điểm nghỉ dưỡng.
Không thể kể hết lý do vì sao cứ đến hè thì nhất định phải đi biển, nhưng nếu là người yêu màu nước xanh mê hoặc thì Quy Nhơn là một sự lựa chọn không tồi, kể cả với những người không mấy mặn mà với biển. Mùa nắng kéo dài từ tháng 3 đến tháng 9 hằng năm, thời tiết lúc này dễ chịu nên đây là thời điểm đẹp và lý tưởng nhất để du lịch "xứ Nẫu". Quy Nhơn đang trong giai đoạn đầu của quá trình phát triển du lịch, bạn cũng nên đi sớm trước khi nơi này đông nghịt du khách.

Biển đẹp
Cùng với nhiều bãi biển dọc miền Trung, biển Quy Nhơn là một trong những nơi đáng đến nhất ở Việt Nam. Nước biển mùa này trong veo thấy đáy, hòa với trời xanh tạo nên bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp, thoả lòng kẻ yêu thiên nhiên. Còn gì "đã" bằng nhảy "ùm" xuống làn nước mát lạnh giữa ngày hè nắng cháy oi nồng? Eo Gió, Kỳ Co, Hòn Sẹo... những bãi biển khá nổi trên bản đồ phượt Việt Nam với bãi cát trắng mịn, bãi đá, hang đá đẹp nhưng lại không đông du khách như Nha Trang, Đà Nẵng... Quy Nhơn mới phát triển du lịch nên không bị chặt chém như nhiều nơi khác. Không cần ở trong các resort đắt tiền, bạn vẫn có thể tận hưởng một kỳ nghỉ đúng nghĩa, tách biệt khỏi mọi sự xô bồ, náo nhiệt.

Đồ ăn ngon
Đặc sản Quy Nhơn thì không kể hết, trong đó món nem chua nướng trứ danh chấm tương ớt pha xì dầu làm mồi nhắm cùng chai bia lạnh là hết sẩy. Cũng không ngoa khi nói Quy Nhơn là thiên đường hải sản bởi đủ loại cá, tôm, cua... giá cả hợp lý mà bạn có thể dễ dàng tìm mua ở các nhà hàng ven biển. Cách chế biến đơn giản, không cầu kì, có khi chỉ nướng mọi nhưng chắc chắn sẽ khiến bạn hài lòng bởi độ tươi của nó. Du khách không lạ gì món bánh canh chả cá được nấu từ cá thu ngọt nước, chả cá dai sần sật hay đĩa lòng ăn kèm bánh hỏi hấp dẫn vào buổi chiều. Đặc biệt, rượu bàu đá là thứ khiến cánh đàn ông say lòng.

Chơi gì
Ở đây không có dịch vụ lặn bình khí chuyên nghiệp nhưng nếu muốn nạp thật nhiều "vitamin Sea", du khách có thể mua tour theo thuyền nhỏ, thỏa thích ngắm san hô. Gia đình có thể cân nhắc lựa chọn các khu nghỉ dưỡng không gian riêng biệt, đầy đủ tiện nghi. Còn nếu đi theo nhóm thì các homestay, khu cắm trại là một gợi ý hay ho để tận hưởng mùi biển, đêm đến ngồi quán bar nhâm nhị vị mặn chát trong gió rồi thưởng thức chai bia mát lạnh, sảng khoái. Bên cạnh đó, trượt cát ở đồi cát Phương Mai trải dài như sa mạc lấp lánh trong nắng vàng hay thong thả rảo bước ngay Eo Gió mùa cỏ xanh rì thơ mộng hút hồn cũng đủ thư giãn. "Con đường Hàn Quốc" với dãy hàng rào sơn màu đỏ sậm trở thành điểm chụp ảnh sống ảo.

Gợi ý di chuyển
Tùy kinh phí mà chọn xe khách, tàu lửa hay máy bay. Nếu đi máy bay thì nên mua vé sớm hoặc canh các đợt vé khuyến mãi thì giá cả không quá đắt (tầm 2 triệu đồng/khứ hồi, còn nếu không khuyến mại, giá vé khoảng 4 triệu đồng).
Thuê xe máy để di chuyển trong thành phố hoặc giữa các điểm tham quan (giá dao động từ 100.000 đến 150.000 đồng/ngày). Đi nhóm đông (khoảng 5-7 người) thì có thể đi taxi nếu ngại nắng.
Tùy từng nơi mà giá thuê tàu thuyền khác nhau. Nếu chỉ lướt vòng quanh các đảo thì khoảng 100.000 - 200.000 đồng/người tùy tàu lớn hay nhỏ, dịch vụ lặn biển tầm 200.000 đồng/người.
Ngoài ra, bạn nên chuẩn bị đủ vật dụng cá nhân như kem chống nắng, thuốc chống say sóng... đồng thời xem thời tiết trước khi đi biển.

Vi Yến

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

Về ghềnh Ráng Quy Nhơn, đừng quên mộ Hàn Mặc Tử

Chắc hẳn có rất nhiều người khi đặt chân đến Thành Phố Quy Nhơn, đều liên tưởng đến đây là quê hương của thi sĩ tài danh bạc mệnh Hàn Mặc Tử và mong muốn ghé thăm mộ của ông một lần. 

Nói về Ghềnh Ráng thì đây là nơi hòa quyện tuyệt vời giữa một bên là biển trời mênh mông với một bên là núi đá muôn hình vạn trạng.

Ngôi mộ đại thi hào Hàn Mặc Tử

Tại đây bạn sẽ thấy sự hợp thành của những bãi đá nối tiếp nhau, uốn lượn sát biển theo đường cong của eo núi. Nơi đây giống như một quần thể kiến trúc tuyệt mỹ được nhào nặn bởi bàn tay tạo hóa. Đường vào khu ghềnh Ráng được xây dựng đẹp đẽ, dốc thoai thoải. Quần thể đá và các hang động với đủ các hình thù đa dạng chạy dài suốt dọc ven biển. Những cơn gió mang hơi mặn mòi biển cả thổi không ngừng. Không khí mát mẻ và dễ chịu dù cái nắng rát của vùng đất Bình Định càng lúc càng gay gắt.


Đến đây du khách sẽ được đắm mình trong không gian của những hàng thông xanh ngắt với gió từ biển thổi vào lồng lộng, bãi cát vàng mịn hình lưỡi liềm và làn nước trong xanh gợn sóng xô bờ. Bởi vậy đây là lý do tại sao bãi biển này lại có cái tên đậm màu cổ tích như thế.


Đường lên mộ Hàn Mặc Tử tại Ghềnh Ráng

Sau khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp của biển, của đất trời tại đây thì bạn đừng quên ghé qua mộ Hàn Mặc Tử (tên thật là Nguyễn Trọng Trí), nơi mà ông đã sống những ngày quằn quại đau thương và cho ra đời những áng thơ tình bất hủ.



Trại phong Quy Hòa, là nơi mà nhà thơ đã gắn bó suốt những năm tháng mắc phải căn bệnh phong quái ác. Những bài thơ tình chan chứa yêu thương và khao khát đến cuồng loạn của một tâm hồn biết yêu và khao khát yêu như Hàn Mặc Tử được thắp lên trong nỗi khốn khổ của bệnh tật cùng cái hữu tình của tự nhiên Ghềnh Ráng.

Trong thung lũng yên bình, phía trước là biển trời bao la, đằng sau là dãy núi non điệp trùng với Dốc Đá, thi sỹ họ Hàn yên nghỉ và đón nhận cuộc sống mới sau kiếp tài danh nhưng quá đỗi bạc mệnh ấy.

Làng hoa giấy trước nhà của đại thi hào Hàn Mặc Tử trước khi mất


Tuy Hàn Mặc Tử đã không còn nhưng thơ ông vẫn sẽ mãi mãi ở trong lòng mọi người, người dân Bình Định nói riêng và cả nước nói chung. Rất nhiều những thế hệ yêu thơ Hàn tìm đến với ông, tìm đến Ghềnh Ráng để được thắp nén nhang thơm tưởng nhớ và bày tỏ lòng ái mộ đối với một hồn thơ tài hoa. Ghềnh Ráng- nơi in đậm dấu ấn cuộc đời ông cũng sẽ mãi mãi được nhắc tên như một phần chứng nhân.

Và như thế, sẽ là thiếu sót lớn nếu những ai có dịp dừng chân nơi phố biển Quy Nhơn lại không tìm đến Ghềnh Ráng để biết và để hiểu vì sao, nơi đây lại chắp hồn thơ cho những tác phẩm hay đến như vậy.

Nguồn Nhà Nghỉ Thu Trang





Ngỡ ngàng trước vẻ nên thơ của Chùa Hang ở Bình Định

Đặt chân đến thị trấn Phù Mỹ, rẽ qua đường Chu Văn An, theo hướng Tây đi thêm chừng 6 km nữa, ta đến được với chùa Hang (tên chữ là Thạch Cốc tự hay Thiên Sanh Thạch tự, nay thuộc xã Mỹ Hòa). Chỉ là một ngôi chùa nhỏ, vậy mà khung cảnh thật nên thơ, đẹp lạ…


Ghé thăm chùa Hang đúng vào một ngày mưa, con đường rẽ vào ngôi chùa đã bị xáo lên bởi những đợt xe chở cát, đá đi qua. Nhưng khi đặt chân dưới những gốc cây lớn hai bên lối đá nhỏ dùng làm đường lên cửa chùa thì bao mệt mỏi như tan biến. Để rồi lại hồ hởi cất bước hành trình leo dốc.


Đường quanh co, nhưng do được lát bằng những bậc đá, nửa là tự nhiên, nửa có bàn tay chăm chút của con người, nên dễ đi. Hai bên đường là những tảng đá lớn, chen giữa những tán cây. Con đường gấp khúc rồi chợt mở ra bằng một lối nhỏ. Trước mắt ta là một khoảng sân khá rộng, trên có tảng đá lớn nhô ra như một mái hiên khổng lồ. Đó chính là chùa Hang. Tảng đá khá lớn nhưng chỉ cách mặt đất vài mét.



Muốn vào hang, khách hành hương phải cúi người và men từng bước trên những lối nhỏ quanh co. Qua dăm mét, chợt hiện một khoảng không khá rộng, có thiết bàn thờ Phật. Phía trước bàn thờ có một hang nhỏ sâu hun hút, theo lời hiệp thợ đang tôn tạo cảnh chùa, hang sâu này nghe đồn là thông ra tận biển, dài non chục cây số. Sợ có người sảy chân xuống hang nên giờ họ đã lấp miệng hang lại bằng cát. “Chỉ những ngày mưa như hôm nay chúng tôi mới khai thông cho nước rút bớt xuống”- một người thợ nói. Phía sau bàn thờ, con đường nhỏ lại tiếp tục dẫn ta lên miệng hang.

Đi trên những bậc đá, thâm u, hoang tịch, lại nghe tiếng nước róc rách, như xa, như gần, cảm giác thành kính mà hoang sơ lạ.


Con đường vòng phía sau tảng đá hóa ra tìm đến miệng hang lại khá thuận. Tảng đá trên miệng hang dài dễ phải hơn chục mét, bề mặt rộng chừng 5 – 6 m. Mặt trên khối đá gồ lên như chiếc bát úp lớn. Thật may là đã có những hõm đẽo sâu vào mặt đá tạo thành bậc nên muốn leo lên đỉnh cũng khá dễ dàng. Trên đỉnh hòn đá, có một mặt bằng khá rộng, có chỗ cho cả chục người cùng nghỉ chân. Phía sau lưng là đá núi lô nhô, chen giữa những thân cây, chỉ hở những lối nhỏ như muốn mời những ai có ý thích khám phá. Phóng tầm mắt ra xa, trước mặt, về hướng đông, ruộng vườn, nương rẫy trải dài một màu xanh bạt ngàn.


Vãn cảnh chùa xong, tôi ghé vào ngôi nhà nhỏ nép dưới chân núi – nơi ở của hai mẹ con người coi chùa. Bà Võ Thị Dũng, năm nay đã 103 tuổi, đầu óc hãy còn minh mẫn, nhưng không cách nào nói để cho bà nghe và hiểu được. Còn người con, bà Lê Thị Tiến, năm nay cũng đã ở tuổi thất thập, thì phải dùng máy nghe. Bà Tiến theo mẹ lên ở dưới mái chùa từ hồi còn bé. Hai mẹ con bà bị nặng tai do dư chấn một trận bom Mỹ trong những năm chiến tranh.


Bà Tiến kể cho tôi nghe bao chuyện truyền tụng về ngôi chùa. Truyền rằng những khi nắng hạn, nghe trên núi có tiếng ồ ồ như tiếng xay lúa thì liền đó trời đổ mưa to, mưa lâu ngày mà có tiếng như thế thì biết là trời sắp nắng. Và cách đó chừng vài mét, bà Hường, người xã Mỹ Trinh, đang phụ giúp nhà chùa trong những ngày có việc, chỉ cho tôi một mạch giếng nhỏ, giống như con suối nhưng lại có mạch từ lòng núi chảy ra. Giếng này không bao giờ cạn – bà Hường nói.


Theo Quách Tấn trong Võ nhân Bình Định và Nước non Bình Định thì dưới triều Thành Thái, khoảng 1890, một lão tăng, không ai biết danh tánh là gì, quê quán ở đâu, đến ở tu nơi đây. Lão tăng tuổi độ trên dưới 70, tu theo khổ hạnh đầu đà. Không biết pháp danh, pháp hiệu, người địa phương gọi lão tăng là “thầy chùa Hang” hay “thầy chùa Đá Bạc”.

Năm Giáp Ngọ (1894) bệnh thiên thời hoành hành khắp huyện Phù Cát, người chết chôn không kịp. Có làng dân phải đốt nhà, di tản đi nơi khác để tránh truyền nhiễm. Giữa lúc ấy thì “thầy chùa Đá Bạc” xuất hiện, đi cho thuốc khắp nơi. Nhiều người khỏi bệnh. Chẳng những người trong khắp tỉnh Bình Định, mà cả người ở Phú Yên, Quảng Ngãi, cũng tìm tới xin thuốc. Chùa Hang nổi danh từ đó.


Cảnh chùa Hang đẹp là thế. Nhưng vẻ đẹp ấy hiện vẫn chưa được khai thác. Hậu quả của những đợt khai thác đá xây dựng thời gian qua đã làm cho những tảng đá lớn trên đường vào chùa như bị gặm nát. Chùa Hang sẽ là một điểm hành hương, du lịch văn hóa hấp dẫn nếu thật sự được đầu tư.

Nguồn Nhà Nghỉ Thu Trang




Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2015

Khám phá Hải Giang từ trên cao

Hải Giang là một đơn vị hành chính cấp thôn thuộc xã bán đảo Nhơn Hải (TP Quy Nhơn). Lâu nay, Hải Giang vẫn như một “nàng công chúa ngủ quên” và chỉ được biết đến nhiều khi Tập đoàn Vingroup khởi công xây dựng Khu du lịch Hải Giang vào cuối tháng 3.2013. Sau khi hoàn thành, Hải Giang sẽ là “điểm nhấn” quan trọng, góp phần phát triển du lịch của tỉnh Bình Định.
Từ lâu, Hải Giang được ví như một “ốc đảo” bởi địa hình độc đáo, hiểm trở và giao thông đi lại khó khăn, nhất là vào mùa mưa bão hoặc những ngày biển động có sóng lớn. Đây là một thung lũng được bao bọc bởi dãy núi Mũi Mác (còn gọi là núi Mũi Én) của xã Nhơn Hải ở hướng đông và sườn núi Tam Tòa (Hải Minh, khu vực 9, phường Hải Cảng) ở hướng tây, nằm trên bán đảo Phương Mai. Hải Giang tựa lưng vào vách của những dãy núi cao phía trên và đầm hồ bên dưới; trước mặt thôn nhìn ra là bãi cát dài trắng xóa bên sóng biển trong xanh.
Một góc Hải Giang nhìn từ đỉnh núi Mũi Mác của xã Nhơn Hải.
Để khám phá vẻ đẹp của Hải Giang từ trên cao, ngay từ sáng sớm, xuất phát từ trung tâm xã Nhơn Hải, chúng tôi leo núi Mũi Mác. Lần theo con đường mòn của công trình xây dựng Trạm tiếp sóng viễn thông Viettel, sau hơn 45 phút vượt qua những lùm bụi cây dại, những dốc đá, chúng tôi đã chinh phục được ngọn núi. Trước mặt chúng tôi, một thung lũng xanh của nước biển, cảnh sắc đầm hồ và cây cỏ tuyệt đẹp trong nắng mai. Đây là thời gian đẹp nhất để chúng tôi ghi lại những hình ảnh đất nước, con người và cuộc sống nơi đây.

Cảnh sắc xanh tươi của mặt nước hồ đầm và cỏ cây - đẹp như một bức tranh.
Thôn Hải Giang rộng khoảng 1,2 km2 có địa thế ba bề là núi cao, một bên là biển xanh. Hàng năm, nước mưa từ trên các sườn núi đổ xuống, tạo ra ở giữa thôn một bàu nước ngọt không bao giờ cạn và hai đầm nước lợ (nước ngọt pha nước biển) gọi là đầm Lớn và đầm Bé. Vào mùa mưa, nước từ đầm Lớn nằm sâu trong thôn, dưới những chân núi, chảy thông ra đầm Bé. Từ đầm Bé, nước chảy vào ngòi len theo chân núi Mũi Mác thông ra biển.

Mặt nước đầm Lớn in bóng núi huyền ảo, lung linh.

Vẻ đẹp của đầm Bé với màu xanh diệp lục.
Bàu, đầm ở Hải Giang là nơi cung cấp một lượng lớn thủy sản rất đa dạng và ngon như: cá, cua, tôm, ghẹ… Đây cũng là nguồn nước tự nhiên để người dân trong thôn lâu nay canh tác lúa, hoa màu và chăn nuôi.
Một nét độc đáo khác của đầm Lớn và đầm Bé ở Hải Giang là vào mùa khô, thường từ tháng 5 đến tháng 8 âm lịch, nước trong các đầm bốc hơi hết, để lại một lượng muối khoáng (dạng hạt, mịn như cát) rất có giá trị trên bề mặt. Người dân trong thôn khai thác muối này về, dùng lửa than hầm, sau đó dùng để chế biến thức ăn hàng ngày.

Từ tháng 4 âm lịch, muối khoáng tại các đầm bắt đầu xuất hiện.
Thôn Hải Giang có hai xóm, gọi là xóm cũ và xóm mới, với gần 150 gia đình, khoảng 500 nhân khẩu sinh sống. Từ trước đến nay, nghề chính ở đây là đánh bắt hải sản ven bờ và chăn nuôi, trồng trọt hoa màu, với phương thức đa phần là tự cung, tự cấp. Hiện nay, các hộ dân ở đây được đền bù giải tỏa, di dời để giải phóng mặt bằng trong Dự án du lịch Hải Giang.

Đoàn tàu đánh bắt hải sản của người dân địa phương.

Những mảnh vườn canh tác hoa màu của người dân Hải Giang.
Ở hướng tây đầu xóm cũ của thôn Hải Giang có ngôi chùa cổ Linh Sơn Tự (thường gọi là chùa Phật Lồi), tọa lạc trên triền núi phía đông của dãy núi Tam Tòa. Dân địa phương không biết chính xác chùa được xây dựng từ khi nào, chỉ biết chùa đã tồn tại ở đây từ rất lâu. Hiện trong gian chánh điện đang thờ một pho tượng toàn thân bằng đá màu đen, sau lưng có khắc nhiều minh văn Chăm cổ, tạo cảm giác kỳ bí, linh thiêng… Tượng do người dân Hải Giang tình cờ phát hiện từ dưới đất lồi lên trên ruộng canh tác dưới chân đồi, cách nay khoảng 200 năm.
Hàng năm, chùa có một ngày lễ lớn, gọi là ngày “Khai ấn” diễn ra vào mùng 5 tháng Giêng âm lịch. Ngoài ra, vì chùa không có sư trụ trì nên hàng tháng chùa mở cửa đón khách thập phương vào hai ngày rằm và mùng một (âm lịch).

Ngôi chùa tọa lạc trên một triền núi phía tây của thôn.

Đường từ chân núi lên chùa với hơn trăm bậc cấp xi măng.
Nhằm đánh thức tiềm năng du lịch của Hải Giang, UBND tỉnh đã cấp giấy phép cho Tập đoàn Vingroup đầu tư Hải Giang thành một khu du lịch, vui chơi giải trí đặc biệt. Cuối tháng 3.2013, dự án được khởi công, với tổng diện tích 656,25 ha, tổng vốn đầu tư dự kiến 3.424 tỉ đồng.

Con đường được mở xuyên qua vách núi, phục vụ công tác xây dựng của dự án khu du lịch Hải Giang.
Trong tương lai, Khu du lịch Hải Giang cùng với dự án quần thể sân golf, resort, biệt thự nghỉ dưỡng và giải trí cao cấp FLC Nhơn Lý vừa được khởi công, khi đi vào hoạt động sẽ tạo một liên kết chuỗi trong 11 dự án du lịch, dịch vụ trong Khu kinh tế Nhơn Hội, tạo cú hích cho sự phát triển của tỉnh nhà.

Khám phá tòa tháp Chăm cổ bí hiểm nhất xứ Bình Định

So với các ngôi tháp Chăm ở Bình Định khác, tháp Phú Lốc có vị trí khá đặc biệt khi nổi bật giữa vùng đồng bằng như ngọn hải đăng khổng lồ.
Nằm trên trên một ngọn đồi thuộc địa phận làng Phú Thành, phường Nhơn Thành, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định, tháp Phú Lốc là tòa tháp Chăm cổ được xây dựng từ thế kỷ 12.
Dù có thể quan sát rõ ràng từ đường quốc lộ, nhưng tiếp cận tháp Phú Lốc không phải một việc dễ dàng. Từ chân đồi, phải leo qua nhiều triền dốc mấp mô đầy cây bụi theo chỉ dẫn của người dân địa phương mới có thể đến được đỉnh đồi, nơi có lối mòn dẫn lên tháp.












Về An Lão những ngày nắng

Mùa hè nóng bức cộng thêm việc những khu du lịch, những bãi biển luôn trong tình trạng quá tải thì cách tốt nhất là bạn nên tìm về những chốn bình yên, ít người biết đến nhưng không kém phần thú vị để tận hưởng mùa hè theo cách riêng của mình. Và An Lão sẽ không làm bạn thất vọng.
Hoàng hôn lung linh huyền ảo trên mặt hồ sông Vố
Huyện An Lão, tỉnh Bình Định là một huyện miền núi cách trung tâm thành phố Quy Nhơn khoảng 100km về hướng tây bắc. Từ quốc lộ 1A (đoạn qua huyện Hoài Nhơn) các bạn chạy dọc lên phía tây 25km nữa là tới. Đã không biết từ đâu và khi nào có câu: Đường lên An Lão cheo leo. Thương em anh mới băng đèo tới đây.
Chỉ có 2 câu thơ thôi nhưng ẩn chứa quá nhiều sự gợi mở, kích thích sự tò mò của mọi người khi có ý định đến đây. Phong cảnh An Lão mang đặc trưng của miền núi non, của vùng đất hứa. Những triền ruộng bậc thang bát ngát, những cung đường, dốc núi ngoằn ngoèo dựng đứng là sự thử thách đặc biệt cho những phượt thủ, cho những ai đam mê tìm hiểu khám phá những vùng đất mới. Nếu bạn muốn chinh phục thì cần phải có tay lái thật cứng, trang bị đầy đủ những vật dụng cần thiết khi đi rừng mới có thể đảm bảo an toàn.
An Lão không chỉ được biết đến với sự hài hòa về phong cảnh với con người mà còn thể hiện qua ẩm thực, những món ăn truyền thống đi vào lòng người như bánh xèo, bánh ít lá gai, bánh tráng hay những quả cây rừng đậm chất “núi” nơi đây như sim, trâm, xay nhung, dủ dẻ…
Đặc biệt có món cá niên, loại cá này rất hay là nó chỉ sống ở những dòng suối chảy xiết, thú vị hơn nữa là cá niên bơi ngược dòng vì vậy thịt của nó săn chắc, béo, có vị đắng và ăn rất ngon. Cộng thêm với rau dớn (một loại thực vật cùng họ với dương xỉ), người ta hay gọi là “mực núi” khiến không ít du khách mê mệt vì 2 món khoái khẩu này.
Con người An Lão giản dị, chất phác và đặc biệt rất hiếu khách. Trải qua nhiều thăng trầm lịch sử, từng là căn cứ quân sự, chứng kiến nhiều trận đánh oai hùng của dân tộc ta trong thời kỳ cách mạng, nơi đây đang thay da đổi thịt từng ngày.
Đập thác nước thủy điện sông Vố, nơi này cung cấp điện cho toàn huyện

Địa danh Cổng Trời thuộc xã An Toàn, xã cao nhất của huyện An Lão (hơn 1.000m so với mực nước biển), cách trung tâm huyện 30km.


Những đứa trẻ dân tộc thiểu số cùng nhau nô đùa dưới dòng suối xanh mát

Hình ảnh này gợi cho ta liên tưởng đến một Sa Pa trong lòng Bình Định


Triền ruộng bậc thang tô điểm thêm sự đa dạng về phong cảnh An Lão
Một đoạn suối giữa khu rừng nguyên sinh, thích hợp cho việc cắm trại qua đêm dành cho các “phượt thủ”



Nhà sàn đặc trưng của những người dân tộc thiểu số ở vùng núi An Lão
Tượng đài chiến thắng An Lão được xây dựng và hoàn thành năm 2014

Tiến Huy

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Nét đẹp hoang sơ của bãi biển Eo Gió

Nằm trên bán đảo Mai Phương, Eo Gió nổi tiếng với bãi biển đá trứng kỳ thú, những vách đá dựng đứng, bãi biển rộng, cát vàng óng, sóng êm.




Bãi biển Eo Gió thuộc thôn Bấc (Thôn Lý Lương, Nhơn Lý, Quy Nhơn) là một eo biển xanh được những rặng núi đá cao với nhiều hình thù lại mắt uốn cong ôm trọn trong vòng tay tạo thành mọt eo biển hút gió tuyệt đẹp.

Phía đông bán đảo Phương Mai, thành phố biển Quy Nhơn án ngữ bởi dãy núi đá chạy dài ven biển chừng 15 km với một số đỉnh cao như núi Đen, Hòn Mai, Hòn Yến, hòn Chóp Vung, cao từ 200-300m. Nơi xa nhất của vòng cung đó là Eo Gió.

Nét độc đáo nhất ở Eo Gió là đá và nước. Sự bào mòn của nước và gió đã tạo nên 19 hang chim yến ở đây với những cái tên rất ngộ nghĩnh: hang Kỳ Co, hang Ba Nghé, hang sức Khỏe, hang Dơi… biến bán đảo Phương Mai thành vùng có chim yến đảo nhiều thứ 2 ở nước ta sau Nha Trang.






Bình minh dát vàng trên vùng biển EO Gió





Những vách đá dựng đứng ở Eo Gió




Dưới làn nước trong xanh, bãi đá đẻ với hình thù khác nhau hiện ra đẹp lung linh




Một góc của bãi biển Hưng Lương




Từng đứa trẻ phóng mình từ những vách đá cao xuống làn nước biển xanh như ngọc, tiếng cười vang vọng cả mọt vùng biển nguyên sơ.




Những đứa trẻ rủ nhau đi bắt còng trên bãi biển





Những con cá tươi ngon được người dân chọn cẩn thận sau đó mamg ra chợ để bán



Nguyễn Hữu Xuân
 
Sitemap Copyright © 2014 Khách Sạn THU TRANG - 16 Chương Dương - Quy Nhơn
Powered by Nhà Nghỉ Thu Trang